Xã hội

Vườn rau trong công sởKhi hành chính công bắt đầu bằng một luống xanh

Lê Minh Hoan 02/02/2026 16:26

Có những nơi, khi vừa bước qua cổng trụ sở xã, người ta thấy ngay sự nghiêm trang của những bức tường, những tấm biển, những dãy bàn. Nhưng cũng có một nơi, điều gây ấn tượng đầu tiên lại là… một khu vườn rau xanh mướt. Và bên trong Trung tâm phục vụ hành chính công, không có vách kính ngăn cách giữa công chức và người dân. Có chậu cây nhỏ trên bàn. Có tủ sách. Có góc vui chơi cho trẻ em. Có thông tin kết nối wifi “biết nói”.

covers1(1).jpg

Có những nơi, khi vừa bước qua cổng trụ sở xã, người ta thấy ngay sự nghiêm trang của những bức tường, những tấm biển, những dãy bàn. Nhưng cũng có một nơi, điều gây ấn tượng đầu tiên lại là… một khu vườn rau xanh mướt. Và bên trong Trung tâm phục vụ hành chính công, không có vách kính ngăn cách giữa công chức và người dân. Có chậu cây nhỏ trên bàn. Có tủ sách. Có góc vui chơi cho trẻ em. Có thông tin kết nối wifi “biết nói”. Những chi tiết tưởng nhỏ ấy lại đang kể một câu chuyện lớn hơn. Khi chính quyền không chỉ giải quyết thủ tục, mà còn gieo trồng niềm tin.

Có khi, người dân bước vào trụ sở xã với một tâm trạng rất lạ: mang trong tay một bộ hồ sơ, nhưng trong lòng lại mang theo một chút… e dè.

Không phải vì sợ ai, mà vì trong nhiều năm, “đi làm giấy tờ” giống như đi qua một chiếc cổng hẹp, phải đúng quy trình, phải đủ chữ ký, phải theo thứ tự. Mọi thứ rõ ràng, nhưng vẫn có khoảng cách. Khoảng cách ấy đôi khi không nằm ở quy định, mà nằm ở cảm giác.

Vậy nên, chuyến thăm trụ sở một xã ở Đồng Tháp khiến người ta giật mình theo cách rất dễ thương. Ngay trước Trung tâm phục vụ hành chính công, cán bộ công chức làm một khu vườn rau hữu cơ: bầu, bí, đậu bắp, đậu rồng, bắp cải… xanh mướt. Người dân đi ngang có thể thấy lá đậu vươn lên như bàn tay nhỏ đang vẫy chào. Dây bầu dây bí bò quanh như những câu chuyện quê nhà.

Một luống rau, nhìn vậy thôi, nhưng nó giống như một lời nhắn gửi: “Ở đây có sự sống. Và có sự chăm chút”.

Lung rau trước trs: li chào ca mt chính quyn cùng ăn ba cơm vi dân

Rau là thứ gần gũi nhất trong đời sống. Rau không xa xôi như các khái niệm quản trị. Rau thuộc về bữa cơm hàng ngày. Rau thuộc về ruộng vườn. Rau thuộc về công sức của bàn tay.

Trng rau trong khuôn viên trsxã, suy cho cùng, không phi để khoe xanh sch đẹp. Trng rau là mt la chn mang tính biu tượng: chính quyn chn đứng gn hơn vi đời sng ca người dân.

Bởi vì rau không thể xanh bằng khẩu hiệu.

Rau chỉ xanh khi có người tưới. Mà tưới rau là việc phải làm mỗi ngày, không phải làm theo phong trào.

ghep1.jpg

Một chính quyền có thể nói rất hay về phục vụ, nhưng nếu thiếu sự bền bỉ, kiên trì, mọi lời nói sẽ chóng phai. Luống rau kia như một bài học không lời về hành chính công. Muốn dân tin, phải biết làm thật, chăm đều, nhẫn nại như chăm cây.

Nếu coi bộ máy chính quyền là một cái cây, thì quy định là thân cây, quy trình là rễ cây, con người là nhựa sống, và niềm tin của dân chính là… mùa say trái.

Không ai đòi một cây vừa trồng cho ngay trái ngọt. Nhưng người ta sẽ tin cây sống, toả bóng mát, kết quả ngọt, nếu thấy mỗi ngày nó được chăm sóc tận tình.

Trong lúc tham quan, chuyện trò, câu hỏi “Rồi sao nữa?” bất chợt bật ra. Vườn rau ý nghĩa, hữu ích, rồi sao nữa? Anh chị em công chức xã tươi cười: “Dạ, xã đang tiếp tục nghiên cứu”. Kế tiếp, có thể là địa điểm hướng dẫn bà con về quy trình canh tác sạch, an toàn. Tiếp đến, có thể là mô hình sinh thái cuối tuần cho học sinh trải nghiệm…

Không có kính ngăn - tháo bc tường trong lòng dân

Bước vào Trung tâm phục vụ hành chính công, một chi tiết khác cũng gây ấn tượng, không có tấm kính ngăn giữa công chức và người dân.

Ở nhiều nơi, tấm kính được dựng lên với lý do trật tự, an ninh, quy củ. Nhưng tấm kính đôi khi không chỉ ngăn hơi thở, nó còn ngăn cả sự gần gũi. Nó làm cho câu chuyện giữa người dân và công chức trở thành “hai phía”.

ghep4.jpg

Một bên là “nộp hồ sơ”. Một bên là “tiếp nhận hồ sơ”.

Nghiệp vụ thì đúng. Nhưng cảm xúc thì xa.

Còn ở đây, khi tấm vách kính được bỏ đi, không gian tự nhiên thay đổi. Người dân ngồi gần hơn. Công chức nhìn thấy ánh mắt của người dân rõ hơn. Giọng nói cũng dễ mềm hơn. Không còn “xin - cho”. Thay vào đó là “cùng nhau hoàn thành công việc”.

Có những cải cách giản đơn, giúp nghị quyết lan toả sâu rộng vào đời sống. Chỉ cần tháo một tấm kính, tự nhiên thấy như tháo được một bức tường vô hình trong lòng người dân.

Chu cây nhtrên bàn - bmáy cũng cn có tâm hn

Mỗi công chức có một chậu cảnh nhỏ đặt trên bàn. Chậu cây ấy không làm thay được công việc. Nhưng nó làm được một việc khác, đó là làm mềm lòng người.

Chậu cây nhỏ xinh giống như một dấu lặng trong bản nhạc hành chính vốn nhiều âm thanh gấp gáp. Nó nhắc người ta nhớ rằng công việc nào cũng cần nhịp thở. Và người ngồi phía sau bàn giấy, dù là “công chức”, trước hết vẫn là một con người.

Bộ máy công quyền khi không có cây, lâu ngày sẽ dễ “khô”. Mà cái khô đáng sợ nhất không phải khô khan nơi phòng ốc, mà là khô cạn cảm xúc làm việc.

h9.jpg

Cây xanh thì phi tưới.

Lòng người cũng vy.

Một chậu cây nhỏ, đôi khi là cách để nhắc nhau mỗi ngày, phục vụ dân không chỉ bằng đôi tay, khối óc, mà còn bằng cả tấm lòng, trách nhiệm và bổn phận.

Tsách và góc chơi trem - nơi hành chính công không chgii quyết thtc, mà còn to dng không gian văn minh

Trong không gian Trung tâm còn có tủ sách và chỗ chơi cho trẻ em đi theo cha mẹ làm thủ tục.

Tủ sách ở nơi làm giấy tờ giống như đặt một chiếc ghế thư giãn giữa con đường vốn chỉ toàn bước chân vội vã. Nó gửi một thông điệp nhẹ nhàng, thời gian chờ đợi không nhất thiết phải là thời gian mệt mỏi. Nó có thể là một khoảng thời gian dành cho học hỏi.

ghep3.jpg

Góc chơi cho trẻ em còn đặc biệt hơn. Trẻ con vốn không hiểu “hồ sơ”, không hiểu “mẫu biểu”, chỉ hiểu cảm giác bị kéo lê, bị nhắc “im coi”, bị quát “đừng chạy”. Khi có chỗ chơi, trẻ con không còn là “phiền phức”. Trẻ con trở thành một phần tự nhiên của đời sống. Và cha mẹ cũng được thở.

Một chính quyền biết nghĩ cho trẻ em trong lúc cha mẹ làm thủ tục là một chính quyền có tầm nhìn xa, vì tôn trọng trẻ em cũng chính là tôn trọng tương lai.

Nếu có một định nghĩa giản dị về “nhà nước phục vụ”, thì đây chính là phục vụ không chỉ là xử lý giấy tờ, mà còn là thiết kế trải nghiệm tử tế cho người dân.

Đến mt khu wifi cũng biết nói

Có một chi tiết nhỏ mà lại “bật” lên cả một thông điệp hành động lớn: bảng hướng dẫn kết nối wifi, vào internet.

Nơi nào giờ đây cũng đều có wifi, nhưng không phải nơi nào cũng có một thái độ được đặt tên rõ ràng như vậy. Tên wifi: “Chính quyền QQ88c Chính thức” tạo ấn tượng như lời chào ngay cửa. Và mật khẩu: “phục vụ nhân dân”, không chỉ là chuỗi ký tự hay mật khẩu để kết nối mạng, mà là một lời nhắc để kết nối lòng tin.

ghep2.jpg

Người ta hay nói, đến nơi lạ, thói quen đầu tiên là hỏi wifi. Vì wifi là nhu cầu của thời đại số: cần để nhắn tin, gửi giấy tờ, tra cứu thủ tục, gọi người thân, làm việc… Nhưng ở đây, khi ai đó cất tiếng hỏi “wifi là gì?”, thì cũng đồng thời được “tặng” một thông điệp: muốn kết nối, trước hết và trên hết, cần bắt đầu bằng tinh thần phục vụ.

Và có lẽ, chính những điều giản dị như vậy lại tạo ra khác biệt: chính quyền không chỉ cung cấp dịch vụ công, mà còn chủ động gửi một cam kết - bằng thông tin tiện ích mà ai cũng nhìn thấy, ai cũng dùng mỗi ngày. Một mật khẩu rất đời thường, nhưng cũng là “chìa khoá” mở ra cánh cửa nối kết của một nền hành chính văn minh: lấy người dân làm trung tâm.

Mt xã nh, mt triết lý ln - hành chính sinh thái

Những chi tiết ấy, vườn rau, không kính ngăn, chậu cây, tủ sách, góc trẻ em, tên gọi wifi, không phải là trang trí nới công sở. Tất cả là một hệ thống tư duy. Một cách định nghĩa lại trụ sở xã.

Đó không chlà nơi ban hành quyết định. Đó là nơi gieo nim tin.

Nơi y không chvn hành bng thtc. Nó vn hành bng schăm sóc.

Cứ như thể tập thể công chức, viên chức xã đang xây một mô hình “hành chính sinh thái”: có cây, có tri thức, có trẻ con, có sự gần gũi, có nhịp sống.

Và khi người dân bước ra khỏi nơi ấy, có thể họ vẫn cầm trên tay tờ giấy xác nhận như mọi lần. Nhưng trong lòng, biết đâu sẽ có thêm một điều khác: cm giác được tôn trng.

Bởi đôi khi, điều người dân cần không phải là một lời hứa lớn. Mà là nụ cười QQ88c Chính thức của đội ngũ công chức, viên chức xã luôn đau đáu về câu hỏi “Rồi sao nữa?”. Mà là một luống rau xanh trước cửa, nhắc rằng chính quyn cũng biết trng. Và trồng thứ quý nhất: nim tin.

    Vườn rau trong công sở Khi hành chính công bắt đầu bằng một luống xanh
    • Mặc định